Saturday, May 2, 2009

Vì sao tôi “chơi” với Người Việt Trẻ

Friday, September 09, 2005

“Ðiếc không sợ súng”
Ðiếc mà sợ súng nỗi gì!
Tôi cũng vậy. Chuyện như thế này:
Năm 2003, đang làm lay-out cho một nhà in ở thành phố Garden Grove, tôi “quit job” vì không chịu nổi bộ mặt lúc nào cũng cau có như người vừa bị chôm chiếc Lexus. Tôi nghĩ mình cũng hơi “máu” khi tham gia vào đội quân thất nghiệp ở Orange County vì đội quân này lúc đó khá đông, nhưng tôi không lo vì... “điếc đâu có sợ súng!”
Rồi tôi cũng kiếm được việc làm bằng một mẫu rao vặt nhỏ của ông Năm Kỳ đăng trên mục Rao Vặt của Nhật Báo Người Việt. Cái ông Năm Kỳ thật dễ thương đã cho tôi một cái hẹn để thử tay nghề tại ngay tòa soạn tờ báo tôi đã đoc rao vặt... Nhật Báo Người Việt. Tôi cũng chẳng cần biết “đầu cua tai nheo” ra sao, Nhật Báo Người Việt tầm cỡ như thế nào, công việc đòi hỏi những gì nên cứ ung dung xách cặp táp đựng toàn bộ “hồ sơ mật” của tôi đến thử việc. “Hay không bằng hên”, nên tôi cũng qua mặt được khoảng chục tay “bảy nghề” khác để có một chỗ ngồi tại phòng Kỹ Thuật.
Hơn một năm quen việc, quen người. Công việc ổn định, cuối năm có thêm chút tiền lay-out Year Book và báo Xuân, tôi quyết định mua một máy hình digital để trở lại thú vui chụp hình mà tôi đã bỏ từ khi định cư tại Mỹ năm 2001.
Cũng vì thú vui này mà tôi “bị ép buộc” viết bài, và người “ép” tôi chính là anh Phạm Phú Thiện Giao, Giao cũng chính là ông Năm Kỳ năm xưa vì anh nhận nhiệm vụ đăng rao vặt tuyển người và anh xin đăng 5 kỳ... (!)
Số là như thế này:
Xuân Ất Dậu, không khí Tết tại Little Saigon thật náo nhiệt, nhiều nơi tổ chức chợ hoa và từng lớp người, lớp người kéo nhau đi sắm Tết để cùng gia đình hưởng một chút không khí Tết Việt Nam nơi đất khách. Tôi đề nghị anh Thiện Giao, lúc đó đã là trưởng trang Ðịa Phương, để tôi đi làm một phóng sự ảnh Tết của cộng đồng người Việt tại Little Saigon.
Hình được lên báo, mà lại là trang A1 số ra ngày mùng một Tết Ất Dậu. Một niềm vui không thể diễn đạt, một niềm khích lệ tinh thần mãnh liệt. Anh Thiện Giao khuyến khích tôi chụp thêm khi có dịp, và cơ hội mới đã đến do chính tôi tìm ra.
Mùng 5 Tết tôi theo Chùa Huệ Quang đi hành hương. Tôi chỉ tính làm một phóng sự ảnh “Ðầu Xuân Lễ Phật” mà phần caption hình do anh Thiện Giao phụ trách. Nhưng cuối cùng thì tôi viết toàn bộ bài “Ðầu Xuân Lễ Phật” với lời hứa của anh Giao là sẽ edit cẩn thận giùm tôi.
Viết thì viết. Ðiếc không sợ súng mà!
Rồi chẳng hiểu anh Khôi Nguyên, người phụ trách trang Người Việt Trẻ coi giò, coi cẳng, coi chữ, coi nghĩa của tôi ra sao mà đề nghị tôi lâu lâu viết bài cho trang Người Việt Trẻ, anh sẽ tìm đề tài cho tôi.
Viết thì ... viết! Tôi đâu có ngán nhưng dặn trước: “Quý “bác” nhớ sửa bài kỹ kỹ giùm em. Tay phải em lay-out kiếm cơm thì rành chứ tay trái chụp hình, viết lách thì em chẳng biết nó như thế nào.”
Thế là tôi có hai job. Cái job lay-out tại phòng Kỹ Thuật thì sau một thời gian bị “dũa”, bị “cạo” vì sai sót nay đỡ đỡ. Còn cái job “vừa viết vừa lách” thì nhiều khi cả tuần không nặn ra được một con chữ. Ai bảo tôi mê chụp hình, muốn hình đi thì phải có bài, muốn bài đi thì phải viết coi cho được. Thế là lâu lâu tôi lại thức trắng đêm để nặn từng chữ một.
Nhờ trời thương và nhờ anh em nâng đỡ, thỉnh thoảng cũng có bài trên trang Người Việt Trẻ. Cái vui xóa sạch mọi mệt nhọc.
Rồi một hôm chủ bút của báo Người Việt, Ðỗ Việt Anh, phán một câu làm tôi “nổi da gà”: “Này, tôi sẽ thu xếp cho cậu phỏng vấn Nữ Tài Tử Kiều Chinh nhé. Nghiên cứu tài liệu trước đi.”
Cầm một xấp bài viết về cuộc đời bà của những nhà báo tên tuổi, tôi thấy mình đang làm một việc liều lĩnh. Chắc lần này không xong rồi, từ chối thì không được, đành nhắm mắt đưa chân thôi.
Bốn tiếng hỏi chuyện bà chưa thấm vào đâu so với cuộc đời 50 năm bà làm nghệ thuật. Nghe đi nghe lại cuốn tape mà tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Hai tuần lễ trôi qua mà chẳng có chữ nào trong đầu cả. Thế mới biết, làm lay-out dễ hơn nhiều, múa tay múa chân một hồi là xong, viết chi cho khổ...
Buồn quá, tôi gọi điện thoại về Việt Nam cho mẹ tôi. Mẹ tôi đang bệnh, bệnh thường ngày của các cụ già, tôi kể chuyện thằng cháu nội của cụ cho cụ vui. Nói chuyện huyên thuyên hết một cái thẻ 10 đồng, rồi... tôi viết. Tôi viết “Nữ Tài Tử Kiều Chinh và tình mẫu tử.” Chắc chắn không “đụng hàng” rồi, vì nếu “đụng hàng thứ thiệt” thì tôi “chết không kịp ngáp.”
Bài đó phải đưa cho chủ bút Ðỗ Việt Anh duyệt, và ông gật đầu. Bài lên khuôn trên Người Việt Trẻ và tôi chờ phản ứng của độc giả và các “nhà phê bình vỉa hè” (nhà phê bình lớn thì đâu có thời giờ ngó xuống xem cái thằng nhóc này viết như thế nào). Anh Thiện Giao đi thăm dò phản ứng của “Bolsa Vỉa Hè” về phán cho tôi một câu: “Bài viết được lắm, nhiều người thích.” Không biết anh có an ủi tôi không nhưng tôi cũng thở dài nhẹ nhõm. Ðiếc không sợ súng mà!
Và cứ thế, cứ thế,... đến nay tôi đã có “credit” làm việc với Người Việt Trẻ hơn nửa năm trời với bao nhiêu nỗi niềm vui, buồn... cùng trang báo. Ðể rồi mỗi sáng Thứ Bảy lại say sưa mở tờ báo ra (nhất là khi có bài của mình) để thấy cuộc đời này thật đáng yêu.

No comments: