Wednesday, April 12, 2006
Trong dòng nhạc hiện đại Việt Nam hiện nay, có bao giờ bạn bắt gặp một dòng chảy khác không? Một dòng chảy thật đằm thắm dịu dàng, nhưng từng lúc, từng lúc, xói mòn tâm thức ta, để rồi một ngày nào đó ta chợt nhận ra mình trong một nỗi đau rất thật nhưng không biết tỏ cùng ai.
Ðó là dòng nhạc Diệu Hương.
“Tôi Muốn Hỏi Tại Sao?”
Sinh ra nơi xứ Huế, tuổi thơ của Diệu Hương trôi qua êm đềm trong một gia đình đầm ấm, nhưng cô luôn ray rức về cuộc sống. Biến cố năm 1975 khiến gia đình trôi dạt vào Sài Gòn.
Những ước mơ gãy vụn!
Tương lai vô định!
... và chỉ còn lại những hạnh phúc nhỏ nhoi.
“Tôi muốn hỏi tại sao,
Có những chiều, những chiều mưa xuống nhiều.
Mà sao em không đứng nhìn mưa,
Ðể nghe mảnh tim xao xuyến bất ngờ.”
Bài hát đầu tay – “Tôi Muốn Hỏi Tại Sao?” - ra đời vào một đêm Tháng Hai năm 1977. Cô viết để trải lòng mình. Giai điệu tự đến, lời nhạc tự nhiên như những lời tự bạch: Hãy nhận lấy và nâng niu những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ngay trong tầm tay của mình để thấy đời sống vẫn đáng để ta trân trọng.
“Tôi muốn hỏi tại sao,
Có những dòng, những dòng đời êm ấm lạ.
Mà em không giữ hết trong vòng tay,
Còn đi xa tìm đâu ra bao tháng năm nay.”
“Nỗi Ðau Hạnh Phúc”
Diệu Hương rất hay buồn, và không biết mình muốn gì. Tâm hồn cô lãng mạn và yếu đuối. Từng đêm, từng đêm, cô suy ngẫm về cuộc đời, và không biết mình sẽ đi về đâu?
Hạnh phúc sau này mình nhận được sẽ là gì?
Tình yêu nào sẽ đến với mình?
Tất cả đều mơ hồ như sương khói.
... và cô lại chơi vơi giữa dòng đời.
“Hạnh phúc rồi tan biến như cơn mưa qua đây một lần.
Vội vã rồi tha thiết khi một ngày vừa thấy tình gần.
Tình đến rồi đâu đó, nhưng riêng tôi không như mọi người.
Chợt thấy lòng hoang vắng như một đời sầu đắm chơi vơi.”
Ðôi khi mơ ước trở thành hiện thực thì cô lại không dám nắm lấy. Cô lo sợ hạnh phúc quá mong manh, sợ rồi một ngày nào đó nó sẽ vỡ tan như những bọt nước trong cơn mưa phùn. Thế rồi cô tự tạo cho mình một ốc đảo, thu mình thật nhỏ để nhìn hạnh phúc thật mong manh vây quanh.
Chỉ nhìn thôi... và từ đó, những nốt nhạc lại được tái sinh.
Biệt ly
Cái chết bất chợt của người thân mang lại cho ta một nỗi đau khôn cùng. Từ trong sâu thẳm tâm hồn, Diệu Hương ôm chặt nỗi đau mất cha, người vừa là đấng sinh thành, vừa là bạn tri kỷ.
Nỗi đau thắt chặt trái tim cô, và cô biết mẹ mình còn đau hơn thế.
“Mình là mình mình ơi! Mình đi là đi đi mãi quên lời.
Lời xưa mà ta ước hẹn một đời là một đời sắt son.
Cây xanh là xanh lá vẫn tươi màu,
Riêng em là em héo tàn nhạt nhòa là nhòa tình xuân.
Ðôi chim gãy cánh giữa đường,
Từ nay là em thôi hết được gọi mình là mình mình ơi”
(“Mình Ơi!”)
Giai điệu mang một chút hơi “cò lả”, một chút nét “dân ca” chuyên chở một cảm xúc nhẹ nhàng nhưng là một cảm xúc thật xót xa.
Cuộc đời thật quá phù du!
“Vì Ðó Là Em”
Một người bạn tôi cho rằng bài hát này là một “Tuyên ngôn về tình yêu.” Vì khi yêu ai là ta yêu sự hiện hữu của người đó, yêu vì bản chất của người đó chứ đâu cần biết “Em là ai?” Em xuất thân từ đâu? Hay quá khứ em là gì? Diệu Hương muốn tình yêu là như thế. Cô lý tưởng hóa, thần thánh hóa tình yêu, và cho rằng tình yêu chỉ cần như thế.
“Không cần biết em là ai.
Không cần biết em từ đâu.
Không cần biết em ngày sau.
Ta yêu em băng mây ngàn biển rộng.
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận.
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.
Không cần biết đêm dài sâu.
Không cần biết bao gầy hao.
Ta ngồi đếm tên thời gian.
Nghe thương yêu dâng cao như ngọn đồi.
Như xa xôi nay quay về gần gũi.
Yêu em khi chỉ biết đó là em.”
Hạnh phúc thật đơn giản.
Thế nhưng đời người mãi đuổi bắt cái bóng của chính mình!
“Khắc Khoải”
Diệu Hương tâm sự:
“Khi viết được một ca khúc, Diệu Hương rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì mình thoát ra được cái ray rứt thường ngày. Và cứ thế, những hạnh phúc trong âm nhạc cứ trám vào những khoảng trống vắng mà cuộc sống mệt mỏi mang lại. Viết nhạc là một sự giải thoát cho Diệu Hương.”
“...Diệu Hương sợ bóng tối. Khi tinh thần mình đi xuống thì bóng tối là một vực thẳm, nó đưa Diệu Hương đến tận cùng của sự sợ hãi. Trong bóng tối lúc đó Diệu Hương rất bi quan. Nếu như sáng dậy, mình được nhìn thấy mặt trời, được nghe tiếng nói cười thì cuộc sống trở nên gần gũi. Nhưng trong bóng tối, trong đêm hiu quạnh, Diệu Hương cảm thấy như mình bị nhận chìm xuống tận đáy vực sâu. Sợ lắm mà không thoát ra khỏi nỗi buồn đó được, cô đơn, tuyệt vọng mà không thể chia sẻ cùng ai. Chính nỗi cô đơn dày vò mình làm mình thật xơ xác và mệt mỏi.”
Ðêm trở nên dài vô tận.
Và trong một đêm như thế, Diệu Hương viết nên “Khắc Khoải”.
“Tôi ngồi đây sợ bóng tối, bóng tối qua đêm dài.
Ðêm quạnh hiu, ôi xơ xác, linh hồn tôi khắc khoải.
Mong từng giây, từng phút đến hết những đau thương này.
Chờ ánh sáng trong ban ngày, như một lần niềm hy vọng hết đắng cay”
Dòng nhạc Diệu Hương mang một cảm xúc chân thành, một cảm xúc rất thật. Cô viết bằng những khắc khoải trong cuộc sống.
Này bạn, hãy ngồi xuống thật tĩnh lặng để nghe những ca khúc của Diệu Hương, rồi ta sẽ cảm được rằng cái khắc khoải đó không chỉ của riêng cô, mà ở đâu đó nó phảng phất tâm trạng của riêng ta, nó mang nỗi đau hay niềm hạnh phúc mà ta không thể nói thành lời.
Có ai không khắc khoải một thời?
Riêng Diệu Hương sẽ khắc khoải một đời!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment